10.02.2009

Lời xin lỗi thứ 100




Đó là ngày đầu tiên của năm học lớp 10, chúng tôi chỉ có một bài kiểm tra nên về rất sớm, và tôi gọi điện thoại cho cậu ấy:

- Cậu đến đón mình được chứ?
- Được, đợi mình 5' (5 phút)
- Nhanh lên đấy nhé?
3 giờ chiều tôi đợi mãi, ...5'..10'...15'... cuối cùng cậu ấy cũng tới.
- Cậu làm gì mà lâu thế, sao không ăn, không ngủ rồi tắm luôn đi
- Mình xem một chương trình tivi
- Cái gì? tivi? tôi leo lên xe cậu ta và không nói gì, suốt đoạn đường về nhà.

Và đó là lần đầu tiên cậu ấy xin lỗi tôi, nhưng tôi có cảm giác lời xin lỗi ấy không xuất phát từ trái tim,

chỉ là lời nói cho qua thôi.
.... Tôi khóc òa lên khi cậu ấy xin lỗi lần thứ 59, rồi lần thứ 60, cậu ấy nắm tay tôi và xin lỗi,

tôi có cảm giác cậu ấy có chuyện gì đó nhưng không nói với tôi.

Và tiếp tục, "mình xin lỗi" cho đến khi tôi không thể nghe thêm lời nào... tôi đập máy và hét vào điện thoại, đó là lời xin lỗi thứ 99.

Từ đó tôi và cậu ấy không gặp nhau nữa, nhiều khi nghe thấy điện thoại nhưng tôi không thấy đầu dây bên kia trả lời,

tôi biết là cậu ấy đã gọi nhưng tôi vẫn không thèm để ý đến.

Đến một hôm khi không thể chịu thêm được tình trạng này, tôi đã đến trường cậu ấy, tôi ngó vào lớp nhưng không gặp cậu ấy,

bạn cùng lớp nói là cậu ta đã vào bệnh viện. Tôi chạy nhanh nhất có thể để vào bệnh viện.

Chuyện gì vậy? sao không gọi điện thoại cho mình, tôi vừa ngồi xuống bên cạnh cậu ấy và òa khóc, tôi khóc lạc cả giọng.

Cậu ấy lấy hết sức lực có thể và nói "mình xin lỗi" và cuối cùng cậu ấy nhắm mắt lại.

Tôi la toáng lên "đừng có mà xin lỗi, cậu mở mắt ra đi..." Tôi nắm chặt lấy tay áo cậu ấy và kéo.

"Tại sao cậu lại xin lỗi, tại sao cậu không giải thích???

đừng có xin lỗi... cậu mà không mở mắt là tôi sẽ không bao giờ tha lỗi cho cậu đâu... không bao giờ.

Đó là lời xin lỗi thứ một trăm.
Cậu ấy đã thua trong cuộc chiến với căn bệnh ung thư máu... nhưng cậu ấy vẫn luôn sống trong trái tim của tôi... mãi mãi...
Và một tháng sau mẹ cậu ấy đưa cho tôi 01 hộp đựng những tờ giấy, trong đó ghi lại tất cả những lý do tại sao cậu ấy xin lỗi tôi.

"... lần thứ nhất.. mình không muốn đến trễ nhưng khi vừa bước ra khỏi nhà thì mình thấy chóng mặt quá,

nhưng mình đã cố gắng đến gặp cậu, cậu tha lỗi cho mình nha!"
" lần thứ 2.... "
" lần thứ 3...." ......Lần thứ 100, là lời xin lỗi cậu ấy viết trước khi tôi đến bệnh viện.
"Mình xin lỗi, mình không muốn bỏ lại cậu một mình trên cuộc đời này nhưng một ngày nào đó sẽ khác đi, mình xin lỗi...."
Kèm theo đó là bức hình cậu ấy chụp trong xanh xao nhưng vẫn tươi cười.

Khi cậu ấy cần tôi nhất thì tôi không có ở bên cạnh, TIMMY - MÌNH XIN LỖI.
»»  read more
»»  read more

10.01.2009

KHI CÓ MẸ BÊN ĐỜI


Trần Hồng Giang

Sài Gòn chiều ấy mưa rất to. Tôi đang đứng trú mưa dưới mái hiên trước ngôi nhà sang trọng ở một góc phố thì bỗng nghe vọng ra từ trong nhà giọng của một bé gái:

- Mẹ ơi, con không thích trời mưa đâu! Trời mưa con không ra ngoài đi chơi được, buồn lắm!

Rồi có tiếng người mẹ nựng con:


- Ơ, con ngoan chịu khó ngồi chơi đi! Để rồi má sẽ lấy roi phạt ông trời nha!

Tôi bật cười vì thấy câu chuyện của hai mẹ con nhà nọ thật ngộ nghĩnh. Chợt có một bàn tay khẽ níu lấy áo tôi giật giật. Ngoái lại, tôi thấy một cậu bé chừng 8-9 tuổi, xách một bộ đồ nghề đánh giày cũng đang đứng nép sau lưng tôi trú mưa từ lúc nào. Đôi mắt cậu trong veo, mở to nhìn tôi ngập ngừng rồi cất giọng hồn nhiên:

- Chú ơi! Cô ấy đánh đòn được ông trời thiệt hả chú?

Bất ngờ trước câu hỏi của cậu bé nhưng rồi tôi hiểu ra. Tôi muốn hỏi lại cậu bé rằng: “Cháu không còn mẹ phải không?”, nhưng cổ họng tôi ứ nghẹn…
»»  read more
»»  read more

MƯA MỒ CÔI


Trần Hồng Giang

Thân hình mảnh khảnh của em như càng trở nên bé nhỏ trong bộ quần áo sũng nước, ướt mèm. Trên tay em là một giỏ bánh mỳ lớn được bọc cẩn thận trong một mảnh ni-lông cũ kỹ.


Tám giờ tối, gió thổi giật từng cơn và rơi tầm tã. Tan lớp học thêm về, tôi đã gặp em ngay trước cửa nhà mình. Thân hình mảnh khảnh của em như càng trở nên bé nhỏ trong bộ quần áo sũng nước, ướt mèm. Trên tay em là một giỏ bánh mỳ lớn được bọc cẩn thận trong một mảnh ni-lông cũ kỹ. Đôi vai em run run theo những tiếng rao: “Ai mua bánh mỳ không?”.

- Có lạnh không em? - Tôi hỏi một câu có vẻ hơi thừa.

- Chị mua bánh cho em đi! - Thay cho câu trả lời là một lời chào.

Bất giác, có cái gì đó làm tim tôi như thắt lại. Tôi vội vàng cởi chiếc áo mưa đang mặc ra rồi choàng lên vai cho em. Nhìn theo bóng em đi xa dần, tôi không kìm được lòng mình vì xót xa cho thân phận nghiệt ngã của em.

Bỗng có tiếng nói của chị tôi sau cánh cửa:

- Đồ khùng! Cho nó mượn áo mưa rồi biết đến bao giờ nó mới trả lại!…
»»  read more
»»  read more